CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_15

Nói xong Mộc Mộc đứng lấy túi tài liệu đặt trên tủ đầu giường, vừa mới cầm lấy, một bàn tay to bỗng duỗi ra cầm cánh tay của cô.

Mộc Mộc kinh hãi, kinh ngạc nhìn Trầm Ngang.

Trời đã tối, trong phòng đèn sáng mờ ảo, một nửa khuôn mặt của Trầm Ngang khuất trong bóng tối, một nửa hòa tan vào ánh sáng. Mà lời nói của anh lại không lộ ra cảm xúc gì: “Mộc Mộc, anh nói rồi, anh thật sự không thích cảm giác ghen.

Chương 42

“Tôi xin lỗi.” Mộc Mộc dường như chỉ có thể nói những lời này.

Trước đó tuy rằng Trầm Ngang lừa gạt cô, nhưng bởi vì cô vẫn còn cảm tình với anh, đối với việc anh liên tục theo đuổi cô cũng không phản đối quá mức quyết liệt, có lẽ điều này đã khiến cho Trầm Ngang có một tia hy vọng.

Mà nay cô đột nhiên hợp lại với Lục Ngộ, đối với Trầm Ngang mà nói, cũng không công bằng.

“Em đối với anh, thật sự không có cảm giác?” Trầm Ngang hỏi, ánh mắt tựa như chim ưng, dễ dàng quắp lấy linh hồn cô.

“Không còn.” Cổ họng Mộc Mộc căng thẳng, thầm nghĩ muốn chạy khỏi đây, bản năng nói cho cô, Trầm Ngang lúc này vô cùng nguy hiểm .

“Em, nói, dối.” Trầm Ngang gằn từng chữ.

“Anh buông tay.” Mộc Mộc vung tay, muốn thoát ra.

Nhưng Trầm Ngang lại duỗi tay ép cô lên giường, lập tức há miệng hôn cô.

Nụ hôn này không giống trước kia, nó mang theo hương vị không được khống chế, động tác Trầm Ngang rất mãnh liệt, giống như toàn bộ tình cảm mà anh tích cóp cả đời đều đi vào cơ thể cô.

Mộc Mộc chỉ thấy mình giống như bị sóng thần quét qua, cả người tan rã thành hoa rơi tán loạn, giữa mưa gió cuồn cuộn nhẹ nhàng bay bổng.

Lưỡi anh công thành chiếm đất, như quân nhân ngang tàng hung ác, trực tiếp nhảy vào, hễ gặp là giết.

Thần trí Mộc Mộc bị giết sạch không còn mảnh vụn, bộ não trống rỗng, trong mắt chỉ có khuôn mặt anh, lông mày anh, đôi mắt anh, chiếc mũi anh, đôi môi anh.

Chỉ có anh.

Chỉ có anh.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu, chờ khi cô tỉnh táo lại mới phát hiện hành động của mình chính là một loại thói quen hùa theo.

Trầm Ngang tựa trán lên trán cô, ngay cả nhiệt độ cơ thể hai người cũng hòa làm một, không hề chênh lệch: “Mộc Mộc, em nên thừa nhận, em đối với anh vẫn còn có cảm giác.”

Mộc Mộc chạy trối chết.

Cô thất vọng và khinh bỉ bản thân mình — cô trong tình huống đã có bạn trai mà vẫn hùa theo hôn người đàn ông khác.

Cô làm như vậy, làm sao có thể xứng đáng với Lục Ngộ đây?

Cô đúng là quá đáng rồi!

Trong lúc hỗn loạn này, cũng chỉ có Lưu Vi Vi và An Lương mới có thể giúp cô phân tích rõ ràng.

Đêm đó, Mộc Mộc lập nhóm ba người nói chuyện.

“Mộc Mộc, làm tốt lắm! Kỷ nguyên mới của phụ nữ là phải tam phu tứ thiếp, tiếp tục cố gắng, xây dựng hậu cung hùng mạnh!” Bạn học Lưu Vi Vi ba câu phá hủy cuộc trò chuyện.

“Mày đừng nghe nó nói, nó vừa đi uống rượu về, ma men thôi.” An Lương nói.

“Bây giờ tao nên làm gì?” Mộc Mộc đau đầu.

Không có hoa đào thì cô đơn, mà có nhiều lại khiến người ta đau đầu thế này đây.

“Mày hợp lại với Lục Ngộ, rốt cuộc là vì mày còn tình cảm với cậu ta hay là do cảm động?” An Lương luôn có thể bắt được trọng điểm.

“Nếu tao nói tao cũng không rõ, mày có diệt tao không?” Mộc Mộc chưa bao giờ chán ghét bản thân mình như vậy.

Cô căn bản không rõ tình cảm của mình hiện tại ra sao.

“Muốn diệt, sẽ diệt mày đến quần lót cũng không có mà mặc, đến đến đến, cùng nhau uống rượu.” Bạn học Lưu Vi Vi tiếp tục phá hoại cuộc nói chuyện.

Mà kể cũng giỏi, trong tình trạng say rượu nhưng Lưu Vi Vilại không gõ sai một lỗi chính tả nào cả.

“Tao nghĩ mà nên suy nghĩ kỹ đi, có điều nói thật, bây giờ tao có vẻ t về đồng chí Lục Ngộ, dù sao tâm địa có vẻ thiện lương trong sáng hơn.” An Lương đề nghị.

“Được được được, chọn Lục Ngộ, còn chú Trầm để chúng ta chơi, roi da, nến, còng tay hầu hạ!” Bạn học Lưu Vi Vi lại lên tiếng một lần nữa.

Mộc Mộc đặc biệt muốn chạy tới nhà Vi Vi đánh cho con bé này một phát hôn mê luôn.

“Nhưng Trầm Ngang, tao luôn cảm thấy anh ta sẽ không từ bỏ ý đồ.” Dù sao Mộc Mộc cũng từng tiếp xúc với cháu chú Trầm, cho nên vẫn có chút hiểu Trầm Ngang.

“Tuỳ cơ ứng biến đi, chẳng lẽ giữa ban ngày ban mặt anh ta dám ăn mày?” An Lương an ủi.

Mộc Mộc cũng tin như vậy, trái tim lo lắng sợ hãi sắp bật khỏi cổ họng dần dần trở về vị trí cũ.

Mà bệnh tình Lục Lộ càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, Mộc Mộc không rảnh để chú ý đề phòng Trầm Ngang, cả ngày cô và Lục Ngộ luôm ở trong trông coi Lục Lộ, tuy rằng không thể giúp được nhiều, nhưng ít nhất cũng có thể làm chỗ dựa tinh thần.

Thời gian Lục Lộ tỉnh táo càng ngày càng ít, cho dù tỉnh lại, nói không được vài câu sẽ mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Nhớ trước kia Lục Lộ luôn thích bay nhảy, trong lòng Mộc Mộc càng thêm xót xa.

Mà khiến cô đau lòng hơn là Lục Ngộ, anh đã phải chịu đựng rất nhiều người thân qua đời vì bệnh ung thư, giờ lại phải đối mặt với sự ra đi của người chị gái gần gũi nhất.

Trong lúc bác sĩ làm kiểm tra cho Lục Lộ, hai người ngồi đợi trên ghế ở hành lang.

“Anh nghĩ nếu Lục Lộ thật sự rời đi, ngày đó anh sẽ không khóc, trải qua bao nhiêu lần đối mặt như vậy, anh đã hiểu sự sống luôn thất thường, sức mạnh con người không thể thay đổi.” Trong giọng nói Lục Ngộ lộ rõ vẻ mệt mỏi trống rỗng.

“Em nghĩ, chị ấy cũng không muốn nhìn thấy chúng ta khóc.” Mộc Mộc nói: “Chị ấy là một người thích cười và cũng thích nhìn người khác cười.”

“Đúng vậy, hôm qua chị ấy còn dặn kỹ anh, bảo anh phải nhanh chóng cưới em vào cửa.” Lục Ngộ ngừng một lúc, bỗng nhiên nói: “Mộc Mộc, anh bắt đầu cảm thấy hối hận .”

“Hối hận gì cơ?” Mộc Mộc quay đầu nhìn anh.

“Hối hận vì đã lãng phí thời gian bốn năm của chúng ta.” Lục Ngộ nhẹ giọng nói: “Nếu chúng ta luôn ở bên nhau, nói không chừng bây giờ đã có em bé rồi.”

“Không sao cả” Mộc Mộc tựa đầu vào vai anh, nói: “Chúng ta còn rất nhiều thời gian.”

Bọn họ còn rất nhiều thời gian, nhưng Lục Lộ không còn nữa.

Đêm đó, chị ấy lặng lẽ qua đời.

Đợi đám tang Lục Lộ xong xuôi Mộc Mộc mới trở lại công ty, chuyện đầu tiên cô làm đó là gửi đơn từ chức.

Nhưng bộ phận nhân sự không chấp nhận, bảo cô đến văn phòng Trầm Ngang.

Mộc Mộc đứng trước cửa phòng thật to, Trầm Ngang nhìn bề ngoài thì đứng đắn nhưng lại là sắc lang, không thể không đề phòng.

“Giám đốc Trầm, nghe nói anh không đồng ý đơn từ chức của tôi?” Mộc Mộc trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Xin hỏi lý do là gì?”

“Tôi cảm thấy cô làm việc rất nghiêm túc và có trách nhiệm, cho nên tôi không muốn mất đi một nhận viên tốt.” Trầm Ngang ra giọng cấp trên trả lời.

Mộc Mộc thấy nếu tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, liền quyết định nói thẳng: “Trầm Ngang, tôi không quen trong lúc đã có bạn trai mà vẫn tiếp tục làm việc dưới cấp bạn trai cũ, tôi thấy chuyện này đối với ba người chúng ta cũng chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì.”

“Mộc Mộc, em đang sợ cái gì sao?” Trầm Ngang hỏi.

“Tôi…… Tôi sợ cái gì chứ?” Mộc Mộc hỏi lại.

“Anh nghĩ……” Trầm Ngang xoay ghế nhìn ra cửa sổ, đưa lưng về phía cô, nói: “Em sợ nhìn thấy anh, sợ phải đối mặt với sự thật rằng em đã yêu anh.”

“Anh nghĩ nhiều thật đấy” Mộc Mộc vội vàng phủ nhận: “Tôi làm như vậy chẳng qua để tránh hiểu lầm, đồng thời cũng là vì anh suy nghĩ.”

“Cám ơn ý tốt của em, nhưng anh muốn giữ em lại.” Trầm Ngang nói: “Bụng Hải Luân đã rõ, không thể tiếp tục làm việc. Mà bây giờ lập tức tìm người thay thế chắc chắn sẽ không thể nắm được công việc. Nếu em nhẫn tâm bắt phụ nữ có thai phải bận rộn làm việc thì anh không còn gì để nói.”

Mộc Mộc không nói nên lời, cũng không tìm được lý do phản bác.

Từ khi cô vào công ty tới nay, Hải Luân luôn tận tình chỉ dạy cô, cô thật sự không muốn nhìn cô ấy cực nhọc chịu khổ thêm.

Cho nên tuy rằng biết rõ ở lại cạnh Trầm Ngang là chuyện vô cùng nguy hiểm, Mộc Mộc vẫn quyết định tạm thời ở lại, tùy cơ ứng biến.

Quả nhiên, Hải Luân nhìn thấy cô như nhìn thấy chúa Jesus, hét to giải phóng, buổi chiều chính thức hoàn tất thủ tục từ chức, sau đó gọi chồng mình đến thu thập này nọ rồi trở về nhà, an tâm dưỡng thai.

Từ đó, Mộc Mộc chính thức trở thành thư ký của Trầm Ngang.

Mộc Mộc quyết định vẫn đi theo người quen, cho nên vào buổi trưa mỗi ngày, cô gọi đồ ăn cho Trầm Ngang xong đi tới căn tin, ngồi xuống bên cạnh Tần Hồng Nhan.

“Cô rất thích tôi à?” Tần Hồng Nhan nhịn không được hỏi.

“Bởi vì bên cạnh cô luôn luôn yên tĩnh.” Mộc Mộc ăn ngay nói thật.

Trong công ty, băng sơn mỹ nhân Tần Hồng Nhan chính là nữ vương, không ai dám chỉ trỏ đàm tiếu trước mặt cô ấy, Mộc Mộc đi theo cô, cũng miễn nghe thấy những lời đồn nhảm.

“Nghe nói cô và Trầm Ngang lại chia tay ?” Nữ vương thỉnh thoàng cũng sẽ tám chuyện.

“Chúng tôi đã chia tay lâu rồi, không có ‘lại’.” Mộc Mộc sửa lại cho đúng.

Những người này, thực sự muốn hủy danh dự cô nha.

“Nhưng mà tôi thấy lần này cô cũng không nhịn được lâu đâu, cuối cùng vẫn nằm trong lòng bàn tay Trầm Ngang thôi.” Giọng điệu Tần Hồng Nhan nhẹ mà chắc chắn.

“Lần này là khác, tôi đã có bạn trai , là bạn hồi cấp ba. Tình cảm của chúng tôi trước kia rất tốt, nhưng bởi vì hiểu lầm mới buông tay. Bây giờ hiểu lầm đã được hóa giải, dĩ nhiên sẽ bên nhau cả đời.” Mộc Mộc vội vàng làm rõ

Tần Hồng Nhan không thèm nhìn Mộc Mộc, nói thẳng: “Những lời này, cô đang thuyết phục tôi, hay là đang thuyết phục chính mình thế?”

“Đương nhiên…… Đương nhiên là nói cho cô, tôi cần chi mà phải thuyết phục chính mình, đây vốn là sự thật mà.” Không biết tại sao Mộc Mộc lại ấp úng đến vậy.

“Nếu chuyện thật sự tồn tại thì căn bản không cần nhiều lời. Ngược lại, nói nhiều chỉ chứng tỏ chuyện đó không hề tồn tại.” Tần Hồng Nhan bắt đầu triết lý.

Nói xong, cũng không để ý tới Mộc Mộc, đứng dậy giẫm giày cao gót rời đi.

Vẫn như cũ, Tần Hồng Nhan đi đến đâu thì trong vòng bán kính một mét thì người gặp người tránh, chó gặp chó trốn.

Cả chiều, Mộc Mộc luôn suy nghĩ về câu nói kia của Tần Hồng Nhan.

Bản thân cô quả thật gặp ai cũng không ngừng lặp lại tình cảm sâu đậm của mình và Lục Ngộ, nhưng theo lời Tần Hồng Nhan nói, nếu thật sự vững chắc không gì phá nổi, vì sao cô lại để ý đến vậy?

Chẳng lẽ thật sự cô đang thuyết phục chính mình?

Không có khả năng, Mộc Mộc thầm nghĩ, tình yêu đầu này chính là tình cảm trong sáng sâu sắc khó quên nhất, cũng là tình yêu cuối cùng của cô.

Hơn nữa Lục Ngộ là một người đàn ông tốt, cô đã hiểu lầm anh nhiều năm, nên sau này cô nhất định phải đối tốt với anh nhiều hơn nữa.

Đang nghĩ ngợi bỗng Lục Ngộ gọi điện thoại tới, hẹn cô buổi tối đi chơi.

“Chúng ta đi ăn món Thái anh thích nhất trước, sau đó đi xem phim nhé?” Lục Ngộ ở bên kia điện thoại hỏi: “Em muốn xem phim gì?”

“Anh chọn đi, chỉ cần anh chọn em đều thích xem.” Mộc Mộc dịu dàng nói.

“Ừm, vậy đợi lát nữa anh tới đón em.”

“Vâng, em chờ anh.”

Tình nồng ý mật gọi điện xong, Mộc Mộc mỉm cười ngẩng đầu, bỗng phát hiện Trầm Ngang không biết khi nào đã đứng trước bàn làm việc của cô, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu rồi.

Mộc Mộc nhanh chóng khôi phục khuôn mặt nghiêm túc, nói: “Giám đốc Trầm, anh có việc gì muốn dặn dò sao?”

“Không có gì, phiền em giúp anh mang một cốc cà phê vào.” Giọng điệu Trầm Ngang vẫn như thường lệ, vừa nói vừa bước vào văn phòng.

Mộc Mộc thắc mắc, Trầm Ngang này đúng thật kỳ lạ, rõ ràng chỉ là một cốc cà phê mà thôi, dùng điện thoại nội bộ thông báo cho cô biết là được rồi, cần chi phải tự mình đi một chuyến chứ.

Nhưng cho dù là ông chủ kiêm bạn trai cũ thì vẫn là ông chủ, Mộc Mộc không dám cãi lời, nhanh chóng pha một cốc cà phêBlue Mountain đi vào.

“Giám đốc Trầm, cà phê được rồi.” Mộc Mộc gõ cửa bước vào.

“Vào đi, phiền em đặt lên bàn.” Trầm Ngang không ngẩng đầu, bộ dáng dường như rất bận rộn.

Bởi vì trước kia vô số lần cô bị Trầm Ngang trêu đùa là vì đứng gần, cho nên từ khi chính thức nhận chức, Mộc Mộc luôn đứng cách anh rất xa. Lần này cũng không ngoại lệ, Mộc Mộc bưng cà phê cẩn thận bước tới bàn làm việc, đang định đặt xuống, nhưng dưới chân không biết đụng phải cái gì, mất trọng tâm, toàn bộ cà phê trong cốc đều đổ lên tài liệu mà Trầm Ngang đang tập trung tinh thần nhìn chăm chú.

Trầm Ngang ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Đây là tài liệu mã hóa, chỉ có một bản.”

Không chỉ có thế, ngày mai sẽ phải sử dụng tới những tài liệu này, Mộc Mộc nhẩm tính, phát hiện cho dù mình có bán vàng cũng không thể bồi thường số tiền lớn như vậy.

Không còn cách nào khác, buổi tối chỉ có ở lại tăng ca bù đắp sai sót.

Vội gọi điện thoại giải thích cho Lục Ngộ, Lục Ngộ đương nhiên hiểu được nỗi khổ của cô, nói công việc quan trọng, Mộc Mộc cảm thấy bản thân cô tìm được một người bạn trai chu đáo thấu hiểu như vậy nhất định là do kiếp trước cô đốt rất nhiều nhang.

Ý thức buổi tối chỉ có hai người: cô và Trầm Ngang, Mộc Mộc có chút đề phòng, âm thầm cầm bình xịt hơi cay, chỉ cần Trầm Ngang có hành động không yên phận thì cô sẽ hạ thủ không lưu tình.

Nhưng mà tối nay cực kỳ bình an, Trầm Ngang không có bất kỳ hành không yên phận nào.

Chương 43

Mộc Mộc thậm chí hoài nghi rằng liệu cô có phải quá tự tin rồi hay không, có lẽ Trầm Ngang vốn không hề có tâm tư kia.

Sau khi lo lắng, tinh thần dần thả lỏng, cho nên lúc làm việc xong cô đã đồng ý đi thang máy với Trầm Ngang — thời gian quá muộn, cả công ty tối đen như mực, không chừng còn có ma hay quỷ từ lỗ hổng nào đó chui ra.

Dù sao ma quỷ so với Trầm Ngang, vẫn là vế trước có vẻ đáng sợ hơn.

Thật ra Mộc Mộc sợ đi thang máy là vì trong một không gian nhỏ bé chật hẹp, khoảng cách an toàn giữa người với người đều bị đánh vỡ, còn có xấu hổ và thiếu tự nhiên.

Mà đêm hôm khuya khoắt, cùng với bạn trai cũ ở trong một không gian chật hẹp như vậy, đúng là muốn kiểm tra năng lực nhẫn nại của con người.

Mộc Mộc một bên đợi thang máy, một bên lo sợ bất an, mà Trầm Ngang bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào con số điện tử trên màn hình, đột nhiên hỏi: “Em và cậu ta gần đây thế nào?”

“Rất tốt.” Mộc Mộc thốt ra, hoàn toàn không cần nghĩ ngợi. Sau khi nói xong lại đề phòng lui về phía sau một bước, cảnh cáo nói: “Anh đừng nghĩ tới việc gây chuyện.”

8" width="48" align="justify">“Nếu anh nhất định muốn gây chuyện thì sao?” Trầm Ngang không nhìn cô, đường nét sườn mặt trong bóng đêm tựa như tờ giấy phác thảo sắc nét: “Hơn nữa nếu đúng như lời em nói, tình cảm hai người vững chắc thì cần gì phải lo lắng chứ?”

Mộc Mộc á khẩu không trả lời được, không thể phản bác, suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc cũng nghĩ ra được một câu phản bác: “Dù cho tình cảm sâu đậm thì cũng có thể bị âm mưu quỷ kế phá hủy.”

“Chỉ khi bên trong bị hỏng rồi thì mới có thể chân chính bị hủy diệt.” Trầm Ngang thoải mái tự tại quét sạch phản bác của Mộc Mộc.

không thèm nói lại, nắm chặt túi xách, cả người khôi phục lại trạng thái đề phòng.

Khóe mắt Trầm Ngang bắt lấy sự thay đổi nhỏ của cơ thể cô, giọng nói dịu lại: “Nhưng mà em yên tâm, anh không có túc trí đa mưu như trong tưởng tượng của em như vậy.”

“Rõ ràng là cáo già.” Mộc Mộc thấp giọng chế nhạo.

“Được rồi, cho dù là kẻ có tội ác chồng chất thì ngẫu nhiên cũng sẽ phát thiện tâm, mà thiện tâm của anh chỉ có một” Trầm Ngang nghiêng đầu, nhìn sang Mộc Mộc, vẻ mặt dịu dàng như nước mùa xuân: “Hy vọng em có thể hạnh phúc.”

Ông chú thâm tình quá nặng, bả vai loli không thể chống đỡ.

Mộc Mộc vội vàng quay mặt tìm mạng nhện trong góc tường, đáng tiếc sức mạnh của bác gái làm vệ sinh ở công ty HG quả khủng khiếp, đừng nói là mạng nhện, ngay cả con nhện cũng không có.

“Mộc Mộc, em và cậu ta có hạnh phúc không?” Trầm Ngang hỏi.

“Đương nhiên là có.” Mộc Mộc không chút do dự: “Ở cạnh anh ấy, tôi rất vui vẻ.”

Cô và Lục Ngộ có rất nhiều kỷ niệm để ôn lại, tương lai sẽ càng có nhiều kỷ niệm phong phú hơn.

Bọn họ rõ ràng rất vui vẻ.

“Anh nói là hạnh phúc, không phải vui vẻ.” Trầm Ngang sửa lại cho đúng.

“Định nghĩa hạnh phúc là gì?” Mộc Mộc hỏi lại: “Nếu trong thế giới này có một người yêu mình, mà mình cũng yêu người đó, như vậy tôi và Lục Ngộ chính là hạnh phúc .”

Trầm Ngang trầm mặc, im lặng một lúc lâu mới nói: “Chỉ cần em vui vẻ, anh cũng sẽ vui.”

“Chúng ta đã tách ra, là hai người khác nhau. Cho nên anh đừng nói tôi vui vẻ thì anh cũng vui vẻ nữa, giữa chúng ta đã không còn thích hợp để nói những câu loại này.” Mộc Mộc nói.

Nghe vậy, Trầm Ngang không nói thêm nữa, anh đứng thẳng lưng, nhưng ẩn trong bóng tối, hai tay anh nắm chặt, giống như là bị cây kim vô hình đâm phải, vô cùng đau đớn.

Lúc này, cửa thang máy mở ra, hai người theo thứ tự bước vào. Mộc Mộc tựa lưng vào tường kính trong thang máy, phía sau cứng rắn lạnh như băng giúp cô có thêm sức mạnh chống đỡ.

Thang máy từ từ đi xuống, từng tầng từng tầng một, ở trên nhìn xuống sẽ thấy xe cộ và người qua lại trên đường nhỏ như kiến, nhìn lâu có thể bị chóng mặt.

Đầu Mộc Mộc có chút choáng váng, nhất thời không thể suy nghĩ, cho nên lúc Trầm Ngang hỏi câu“Em thích cậu ta ở điểm nào?” cô đã không hề suy nghĩ, trực tiếp trả lời –

“Đơn giản, lương thiện, trong sáng, cho dù thỉnh thoảng có gạt tôi, thì cũng là vì suy nghĩ cho tôi.”

Trả lời xong, Mộc Mộc mới ý thức thấy không đúng, vội nói: “Sau này chúng ta không nên thảo luận mấy vấn đề này nữa, tôi thấy việc này đối ba người chúng ta cũng không công bằng gì. Nếu sau này anh còn muốn tiếp tục chủ đề này nữa, như vậy vì mọi người suy nghĩ, tôi nên rời công ty là tốt nhất.”

Trầm Ngang không đáp lại, Mộc Mộc cũng không nhiều lời, lẳng lẽ quan sát con số thang máy giảm xuống, cho đến khi xuất hiện số “1”, cửa “tinh” một tiếng mở ra.

Mà đúng lúc đó, Mộc Mộc nghe thấy Trầm Ngang thấp giọng nói: “Về chuyện lừa gạt lúc trước, anh xin lỗi. Nhưng Mộc Mộc, mấy ngày này anh thật sự cần em, cho nên mới giữ em lại, bởi vì trong công ty ngoài em ra, anh không thể tin tưởng những người khác.”

“Ý anh là gì?” Mộc Mộc không hiểu.

“Chuyện này chỉ có một vài giám đốc điều hành công ty mới biết — tổng công ty điều đến một vị phó giám đốc, cũng chính là cháu trai của Chủ Tịch HG- Phó Dài Bác, con trai Phó Lỗi — mục đích rất đơn giản, chính là muốn quyền lực của anh.”

Mộc Mộc tuy rằng không buôn chuyện, nhưng không thể ngăn cản tin đồn rơi vào tai của mình.

Công ty HG là do chủ tịch Phó Dài Bác thành lập, con trai trưởng Phó Lỗi và con trai thứ Phó Miểu vì muốn vị trí trong lòng chủ tịch mà tranh chấp nhiều năm, bên trong phức tạp rối rắm có thể viết ra được một bộ phim truyền hình nhiều tập, tuyệt đối đặc sắc đầy hứa hẹn.

Cũng có tin đồn rằng, Trầm Ngang là người của con trai thứ Phó Miểu, bởi vậy người của Phó Lỗi khá kiêng dè anh, đặc biệt mấy năm gần đây thế lực của Trầm Ngang tăng mạnh, chẳng khác nào cái gai trong mắt đám người Phó Lỗi.

“Tin đồn là thật, anh đúng là người Phó Miểu.” Trầm Ngang thẳng thắn thành thật nói với Mộc Mộc: “Sức khỏe chủ tịch đang dần suy yếu, hai bên tranh đấu cũng dần quyết liệt. Anh là đại tướng duy nhất của Phó Miểu, Phó Lỗi hận anh đến tận xương tủy, cho nên phái con trai tới đây nhằm tìm cơ hội lật đổ anh. Cố tình chọn thời điểm quan trọng, Hải Luân mang thai, thư ký riêng luôn biết rất nhiều chuyện, cho nên trong khoảng thời gian ngắn anh không thể bồi dưỡng ra được một cấp dưới trung thành và có năng lực làm việc như Hải Luân, lại không thể ngồi chờ chết, vì vậy chỉ có thể phiền em giúp đỡ.”

“Anh không sợ tôi sẽ bán đứng anh sao?” Mộc Mộc hỏi.

“Nếu là như vậy, em sẽ không phải là Lâm Mộc Mộc.” Trầm Ngang đáp.

Mộc Mộc vẫn không thể tin: “Nhưng anh là Trầm Ngang đó, một Trầm Ngang thông minh đầy mưu kế, sao có thể để bọn họ tùy ý làm gì thì làm chứ?”

Hai người họ bây giờ đang đứng ở tầng một của cao ốc, vị trí trung tâm được chiếu rọi bởi rất nhiều ánh đèn sáng lấp lánh, lộng lẫy mờ ảo, hàng lông mi Trầm Ngang dài cong in bóng trên hai má, khuôn mặt lộ rõ tia mệt mỏi hiếm thấy: “Mộc Mộc, anh chỉ là người, không phải là thần.”

Đây là lần đầu tiên Trầm Ngang ở trước mặt Mộc Mộc hiện ra thần sắc này.

Khi một người đàn ông mạnh mẽ kiên cường lộ ra mặt yếu đuối, cảnh tượng đó có thể lập tức chạm vào bản năng làm mẹ của phụ nữ.

Dưới ánh đèn chùm, Mộc Mộc nhìn Trầm Ngang bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. Nếu có thể cô rất muốn chui vào trong người anh để xem trái tim của người đàn ông này rốt cuộc chứa những gì.

Bọn họ đối diện với nhau, cho đến khi tiếng chuông điện thoại Mộc Mộc vang lên.

Màn hình điện thoại hiện thị hai chữ Lục Ngộ khiến Mộc Mộc nhanh chóng khôi phục thần trí, cô nhận điện, không kịp alô chợt nghe thấy kia bên kia Lục Ngộ bình tĩnh nói: “Anh đang ở ngoài cửa công ty em.”

Mộc Mộc lập tức quay đầu, xuyên cửa kính thủy tinh thấy bóng dáng Lục Ngộ không biết đã đứng bao lâu, cũng không biết đã nhìn thấy bao nhiêu.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Snack's 1967